25/10/10

Sân si hay Tùy duyên?

Chuyện là Xu muốn Quy y. Mọi thứ đã sẵn sàng. Tâm lý đã được chuẩn bị. Vậy mà mọi chuyện lại đổ bể vào phút chót chỉ vì câu chuyện pháp danh, mà thật ra bắt nguồn sâu xa từ cái nỗi lòng rằng... Ta hãy còn sân si lắm!




Khi quy y, người đệ tử sẽ được phép lấy tên trong pháp danh của Sư phụ làm họ cho mình. Còn tên của đệ tử, sẽ do Sư phụ tùy duyên đặt cho. Duyên ở đây có thể đến từ hoàn cảnh quy y, từ nơi chốn quy y hoặc do kỳ vọng của Sư phụ đối với người đệ tử. Ví dụ nếu Sư phụ có pháp danh là Nguyên Đăng, thì pháp danh của các đệ tử có thể sẽ là Đăng Nhật, Đăng Minh, Đăng Hải... tiếp tục hoài như vậy.

Sinh hoạt ở Tịnh xá được hơn 1 tháng, khi phát hiện ra Sư cô có pháp danh là Huệ Minh, XuXu mừng húm. Trong đầu tưởng tượng nếu quy y tại Tịnh xá, mình sẽ được lấy họ là Minh và sẽ gợi ý Sư cô đặt tên cho mình là Tuệ. Vậy mình sẽ có pháp danh là Minh Tuệ rồi!

Nhưng cửa Phật càng không phải là nơi nuôi dưỡng những giấc mơ. Nên Sư cô trả lời cho cái hí hửng trái khoáy của Xu thế này đây:

- Tên mà tự đặt được thì con làm sư phụ của Cô rồi!

Vậy đó. Xu hụt hụt chút chút. Xu chột dạ xíu xíu. Vì Xu sợ mình sẽ là một Minh Nguyệt, Minh Hằng, Minh Tinh gì gì đó, mà hông phải là cái tên Minh Tuệ như ước mong của Xu. Vì Xu sợ rồi mình hối tiếc vì đã quá vội vàng đẩy mình vào chỗ khó.

Nói chung vì Xu vẫn còn Sân, mặc dù Xu hay đổ thừa tại Thiếu Duyên. Nên Xu lẳng lặng rút lui khỏi ngày quy y sắp tới.

Vẫn tiếp tục Tụng kinh mỗi tối thứ 3

Vẫn tiếp tục câu chuyện uốn nắn cái Tâm

Và vẫn tiếp tục ngóng chờ cái ngày có ai đó kiu mình:
"Minh Tuệ con à, vẫn còn sân si lắm nhe!"

17/10/10

Hãy bỏ mắt kiếng ra, mà nhìn đời



Mắt phải Xu cận hơn 4 độ. Mắt trái thấp hơn, nhưng chênh lệch cũng hông nhiêu. Bởi vậy, trong khi Xu có thể bỏ quên nón, áo khoác, điện thoại và thậm chí cả xe máy (hix hix) ở bất kì đâu miễn không phải là nhà mình, thì những gọng kiếng cận (và điệu) của Xu vẫn vô tư miễn nhiễm bởi cái thói đỏng đãnh đãng trí của trí óc ấy!

Thời nào cũng vậy, đứa nhỏ nào cũng hay bị ba mẹ bắt đi ngủ sớm. Xu cũng không phải là ngoại lệ. Thật bất công khi ti vi đang chiếu một bộ phim hay quá hay và cuốn truyện mai-phải-trả mới mượn của bạn lúc chiều vẫn còn chưa ngốn hết mà đã phải chui vào mùng. Vậy nên mới có một Xu len lén thực hiện những niềm vui chưa-được-thỏa-mãn của mình bằng cách đọc truyện bằng ánh đèn hắt ra từ khe cửa hay xem trộm ti vi bằng đôi mắt nhắm hờ...Từ cái thói tai hại ấy mà chẳng chóng, ừ thì chầy, hết năm 12 là Xu đeo kiếng. Mà chẳng hiểu sao, độ cận của Xu cứ tăng lên vùn vụt. Đều đặn là 3 tháng, chậm nhất là 6 tháng. Xót của thì ít, mà xót con mắt mình thì nhiều...


Nói dông nói dài vậy để biết, Xu chẳng sống xa em mắt kiếng của mình được, chỉ trừ lúc đi tắm, và tất nhiên là khi đi ngủ. Nhưng hà cớ gì cuộc sống cứ phải lệ thuộc như vậy nhỉ? Nên nhân một ngày buồn buồn, Xu quyết định tháo mắt kiếng ra...

Mọi thứ tầm xa trên 1m đều trở nên mờ ảo. Người chạy ngang qua không thấy mặt. Đèn xe nhìn xa xa cứ nhòe nhoẹt loang loáng. Lần đầu tiên, Xu cảm nhận được một niềm vui nho nhỏ khi lại được nhìn cuộc sống bằng đôi mắt thịt, tuy rằng đã bị xuống cấp mất rồi. Khi nói chuyện với người khác, Xu không cần quan tâm xem đôi mắt họ muốn nói gì để điều chỉnh tâm trạng mình. Khi nhìn thẳng vào mắt người khác, Xu không cần để ý là họ có đang đồng tình với mình không. Ngược lại, Xu cư xử hồn nhiên theo như cách mà Xu muốn. Mỉm cười khi muốn trao cho người khác một sự đồng viên. Im lặng khi không cần bày tỏ...

Thì ra, khi không nhìn rõ, ta lại dám sống thật với tâm tính hồn nhiên của mình hơn. Không phải phân vân hay đắn đo vì một ánh mắt, một cử chỉ, một thái độ...rõ ràng từ một người đối diện. Ta cứ hồn nhiên bày ra những gì mà lòng ta muốn nói. Thế mới biết, ta sợ sự đánh giá từ người khác, ta coi trọng cách cuộc sống nhìn mình như thế nào. Cái tâm tính hồn nhiên của mỗi con người bị ám ảnh bởi sự khen chê, yêu ghét của người đời, nên méo mó và thảm thương tới tội! 

Vậy nên, hãy gỡ mắt kiếng ra và yêu mến cuộc đời. Thuần khiết như chính tâm hồn bạn!

10/10/10

32 lần đếm và 1 mối bận tâm


Thường trong cuộc sống hằng ngày, tôi chỉ có thói quen gọi tên những sự vật, sự việc có thể nhìn thấy bằng mắt thường, như cây bút chì, quyển sách, cái bàn, dự án...Còn những suy tưởng, những mối bận tâm, những gì không nhìn được bằng mắt, tôi lại hay bỏ qua, dù rằng suốt ngày lo nghĩ về chúng. Nhưng tôi nhận ra rằng, khi bắt đầu gọi tên hay điểm danh một sự việc, là ta cũng bắt đầu có ý thức hơn về sự hiện diện của nó.

Tôi đã chọn một tình huống khó khăn để bắt đầu thay đổi thói quen của mình. Thật khó chịu khi một dự án tưởng đã đi đến giai đoạn cuối lại phát sinh nhiều vấn đề đến vậy. Khi điều đó xảy ra, tôi bắt đầu có những cảm giác bất an và lo lắng. Nó xâm chiếm lấy tôi, và làm đầu óc tôi trĩu nặng. Tôi muốn rũ bỏ nó ra khỏi đầu, nhưng cứ chốc lát, tôi lại bắt đầu kéo suy nghĩ của mình về với vấn đề đó. Vậy là tôi quyết định, mỗi khi nghĩ về điều đó, tôi sẽ gọi tên nó là "dự án" và gắn cho nó một số đếm. Và điều quan trọng là chỉ đếm thôi, chỉ nhận diện sự có mặt của nó, không phán xét, không xua đuổi và cũng không đè nén. Bắt đầu từ 1,2 rồi lên tới hàng chục.Sau đó, tôi thấy mình bắt đầu đếm chậm lại. Trong tôi xuất hiện những khoảng thư giãn nho nhỏ, nơi những phiền toái kia tạm thời biến mất biến mất. Tôi an nhiên yên nghỉ trong đó, và thấy lòng mình nhẹ nhàng. Và rồi sau 2 ngày tích cực, những suy nghĩ tiêu cực kia cũng dần dần giảm tần suất. Và khi nó chấm dứt, tôi thấy mình dừng đếm ở con số 32!

Thật ra đó chỉ là một vấn đề nhỏ, chẳng đáng gì so với những to tát lớn lao khác của cuộc sống. Vậy  mà đã đủ sức làm trí óc tôi bận rộn với những lo toan, giả thuyết, u sầu...Thử hỏi sau này khi đếm và đặt tên những danh từ to tát như "người yêu", "lập gia đình", "tiền bạc" hay "công việc"... tôi không rõ liệu mình có chịu dừng lại trước khi đếm tới con số  hàng triệu hay không...

Thế nên bắt đầu từ hôm nay, tôi phải học trước những bài  học nho nhỏ. Trước khi húc đầu mình vào những cái gọi là, vận mệnh của cuộc đời.

Coi vậy mà khó, à nghen!

8/10/10

Này thì là lời tiên tri

"Nếu nghiên cứu thêm một chút về tiếp thị và quảng cáo, mày nên thử sức trong lĩnh vực này. Biết đâu Châu còi lại tạo ra được những câu slogan để đời, những quảng cáo có khả năng tạo dựng nên danh tiếng của các công ty hàng đầu..."

Cách đây 4 năm, khi tôi còn hoang mang giữa dòng đời trôi chảy, khi lòng tôi còn xiêu vẹo và bơ vơ giữa ngã 3 đường...thì một người bạn đã tiên tri cho cái tính bay nhảy, ẩm ương và cả thèm chóng chán của Xu tôi bằng những lời như thế đấy! Thú thật tôi chỉ xem là lời nói vui. Ấy vậy mà đùa thành thật!

3 năm trong ngành quảng cáo, tôi tự thấy mình cũng có chút ít lớn và khôn. Đã thôi không còn thở dài thườn thượt. Đã thôi không còn than đất trách trời. Đã bắt đầu thấy những chuyện ngày xưa là lý lẽ hùng hồn, ngày nay chỉ là những văn từ vô nghĩa. Đã bắt đầu tập không xô đẩy mình vào những định kiến hời hợt, nông cạn và rồi mắc kẹt luôn ở đó.

Thế nên khi đọc lai lưu bút bạn ghi tặng thuở xưa, tôi không sao nhận ra một tôi bi quan, tự ti và yếm thế đến vậy. Tôi vô tư khoác những tấm áo xấu xí ấy đi dạo khắp nơi, và dường như không biết mọi người đang khó chịu vì cái màu sắc và kiểu cách khó coi của nó. Tôi 22 làm ra vẻ không quan tâm đến việc ai nghĩ gì về mình, nhưng thật ra luôn hỏi người này người kia khi mua một chiếc áo, một đôi giày. Còn tôi 26 tưởng như rất muốn được lòng mọi người, thì lại cứ tự tung tự tác phục sức theo kiểu riêng của mình.

Giờ đây, khi làm nghề của một kẻ bán chữ cho ngành quảng cáo, tôi vẫn thấy mình kém xa người bạn viết lưu bút thửo nọ. Trước một tôi bi quan và tự ti, bạn tôi đã biết cách sẻ chia về tình bạn, cuộc sống, ước mơ, khát vọng...bằng một giọng văn khúc chiết và cuốn hút tới lạ kì. Có vẻ như, nó mới xứng đáng là người biết viết văn. Còn tôi, vì mải vướng bận trong mớ tàn dư của lối viết văn hoa cầu kỳ và có phần ướt át, nên cứ khề khà và dài dòng phát mệt!

Đọc lại lưu bút xưa giúp tôi nhận ra nhiều điều. Về bản thân. Về cuộc sống. Về sự đổi thay. Và cả các chấp nhận sự thay đổi.

Khác. Tuổi 26 quả thật rất khác. Và dường như tới bây giờ, tôi mới bắt đầu hiểu và sống theo cách mà cách đây 4 năm...bạn tôi đã ý tứ và trìu mến trao tặng cho tôi.

Không sao cả. Đi nhanh hay đi muộn cũng được. Miễn là đang đi đúng con đường, nhỉ.

(Một chút dài dòng nhân đọc lưu bút của Kashiko ^^)

7/10/10

Bữa giờ ta trôi...


Bữa giờ...

Khi đã nằm vắt vẻo trên giường, ta vẫn tự nhủ mình phải ráng bò dậy.
Bò dậy rồi, ta động viên mình ráng tập trung vô làm việc.
Động viên rồi, ta lại hì hục làm ba cái chuyện không đâu.
Làm xong rồi, ta lại nằm vắt vẻo trên giường...và tiếp tục động viên ta:  "Thôi mai!"

Hổm rày...

Khi đang lang thang trên đường, ta hay tự dặn mình không được la cà đâu đó.
Dặn dò rồi, ta lại hú hí người kia kẻ nọ lăng xăng.
Lăng xăng rồi, ta mới lại lếch thếch về nhà. Lòng tự dặn mình "Ít bữa"

Vậy đó!

Cứ trôi đi trôi lại giữa 02 chữ ĐỊNH và KHÔNG tới phát rầu...

Có ai đó không, neo em lại cái giùm!!!!!!!!!!!!!!!!!