Đã định xem "Up in the air" từ lâu nhưng rồi nhiều chuyện lu bu nên quên mất. May mà hôm nay quanh quẩn ở Rolo thấy tựa đề phim quen quen. Vậy là quyết định hy sinh 30 rolo để thỏa mãn cơn ghiền của mình.
"Up in the air" không dành cho những người thích hành động, kịch tính và thắt mở. Khung cảnh của bộ phim chỉ diễn ra ở các phi trường, một vài căn hộ và những văn phòng sang trọng bọc kính sáng loáng. Nam vai chính, người trẻ nhất đạt mốc 10 triệu dặm bay năm 47 tuổi, đã dùng những chuyến bay để kể về triết lý cuộc đời. Muốn đi nhanh hãy "theo sau bọn châu Á vì chúng luôn vội vã". Muốn không phải xếp hàng "phải trở thành VIP". Và muốn bay cùng với hành lý xách tay, hãy nhớ bạn chỉ có thể mang tối đa 7kg. Nghĩa là phải bỏ lại chiếc giường êm ái, căn nhà tiện nghi, bộ bàn ghế li tách ở nhà. Nghĩa là không mang theo người vợ thân yêu và cả những đứa con xinh xắn. Chỉ mình bạn, và chiếc va li xách tay là sẵn sàng cho cuộc hành trình ấy.
Người ta bảo anh ta vô trách nhiệm. Nhưng tôi lại thấy anh ta là người cực kì có trách nhiệm với cuộc đời mình. Bởi vì khi không chắc sẽ đem lại cho người khác hạnh phúc, tốt hơn ta nên sống một mình. Riêng chuyện đó thôi cũng đã là một quyết định vô cùng có trách nhiệm!
Rồi cũng vào một ngày mưa, nhân lúc cái nóng hầm hập tỏa ra từ băng ghế taxi trong khi máy lạnh vẫn thổi phà phà, anh bạn đồng nghiệp bâng quơ nhìn ra trời và bảo "Cái gì cũng có thể lấy lại được. Nghĩ vậy đi cho đời lạc quan".
Nhưng có thật là nghĩ vậy sẽ thấy lạc quan hơn không? Nếu chẳng may ta mất đi một lá phổi, một quả thận? Nếu chẳng may ta mất đi người thân, bạn bè? Thì ta sẽ lấy lại điều đó như thế nào? Rồi ta sẽ lạc quan ra sao?
Cuộc đời con người sinh ra phải chăng để giành lấy cái này, đạt lấy cái kia? Để rồi trên lưng ngoài gánh nặng của tuổi tác, còn chất chồng thêm tài sản, danh vọng và ham thích. Để rồi lưng ngày một còng, và đầu óc ngày càng mụ mị? Hay trách nhiệm của ta là để bỏ bớt. Để rồi một mai về với cái chết, không của cải để phải tiếc thương. Không địa vị để khỏi khóc than. Không tính toan để không còn nuối tiếc.
Thế nên Xu đáp trả cho người bạn cùng một ý nghĩa, nhưng với cách diễn đạt khác "Cái gì cũng có thể mất đi được. Nghĩ vậy đi sẽ thấy nhẹ nhõm hơn!"
23/4/11
14/4/11
Tôi yêu nước ngọt
Chỉ khi nào mất đi, ta mới biết mình cần gì!
Lần thứ nhất là khi khu nhà Xu sửa ống nước. Sáng mở mắt dậy vốc nước lên rửa mắt. Nghe vị phèn chua chua. Nghe hơi tanh mằn mặn. Nhìn xuống xô thấy nguyên một màu đục ngầu. Thế là cả tuần ấy, đến rửa chân cũng không dám. Và ngày nào cũng nhìn chăm chăm vào cái vòi nước đã gỉ sét, thầm mong một phép màu xảy ra. Để lại được vô tư vốc từng nắm nước lên thả tràn lên mặt, cổ và trán. Để lại được vô tư sống những ngày tưởng như ta không cần nước sạch.
Lần thứ hai là khi Xu đi du lịch về miền Tây đồng chua nước mặn. Mới mùa xuân mà thủy triều đã cao, biển xâm thực và ruộng đồng khô hạn. Cô chủ nhà bơm đầy một thùng nước ngọt chỉ để nấu nước ăn và uống. Còn rửa rau? Mời dùng nước sông. Giặt đồ? Tất nhiên là nước sông. Và tắm gội, cũng lại nước sông nốt. Tôi không quên được cảm giác vội vã và tội lỗi mỗi khi "len lén" chạy ra thùng nước ngọt, vặn nước ri rỉ để chùi lên mắt, lên mũi. Thi thoảng quẹt lên miệng để nghe vị ngọt tan ra, đầy thỏa mãn. Xong lại tất tả chạy đi.
Từ dạo ấy, tôi chú ý nhiều hơn tới cơn khát của mình. Nhận diện thật đầy đủ cái cảm giác thèm khát có một giọt nước ngọt ngào chảy qua đầu lưỡi, xoa dịu cái cồn cào dấy lên trong miệng. Để không ruồng rẫy bỏ quên cái tưởng bình thường, mà quan trọng với ta như từng hơi thở.
Ngay bây giờ đây, ta cũng bắt đầu nhớ mi rồi đó, nước ngọt à.
Lần thứ nhất là khi khu nhà Xu sửa ống nước. Sáng mở mắt dậy vốc nước lên rửa mắt. Nghe vị phèn chua chua. Nghe hơi tanh mằn mặn. Nhìn xuống xô thấy nguyên một màu đục ngầu. Thế là cả tuần ấy, đến rửa chân cũng không dám. Và ngày nào cũng nhìn chăm chăm vào cái vòi nước đã gỉ sét, thầm mong một phép màu xảy ra. Để lại được vô tư vốc từng nắm nước lên thả tràn lên mặt, cổ và trán. Để lại được vô tư sống những ngày tưởng như ta không cần nước sạch.
Lần thứ hai là khi Xu đi du lịch về miền Tây đồng chua nước mặn. Mới mùa xuân mà thủy triều đã cao, biển xâm thực và ruộng đồng khô hạn. Cô chủ nhà bơm đầy một thùng nước ngọt chỉ để nấu nước ăn và uống. Còn rửa rau? Mời dùng nước sông. Giặt đồ? Tất nhiên là nước sông. Và tắm gội, cũng lại nước sông nốt. Tôi không quên được cảm giác vội vã và tội lỗi mỗi khi "len lén" chạy ra thùng nước ngọt, vặn nước ri rỉ để chùi lên mắt, lên mũi. Thi thoảng quẹt lên miệng để nghe vị ngọt tan ra, đầy thỏa mãn. Xong lại tất tả chạy đi.
Từ dạo ấy, tôi chú ý nhiều hơn tới cơn khát của mình. Nhận diện thật đầy đủ cái cảm giác thèm khát có một giọt nước ngọt ngào chảy qua đầu lưỡi, xoa dịu cái cồn cào dấy lên trong miệng. Để không ruồng rẫy bỏ quên cái tưởng bình thường, mà quan trọng với ta như từng hơi thở.
Ngay bây giờ đây, ta cũng bắt đầu nhớ mi rồi đó, nước ngọt à.
2/4/11
De ja vu - Hẻm nhỏ cà phê
Cầm D90 cũng được gần tháng rồi mà cũng chưa chụp choẹt gì mấy. Nhân một ngày lang thang khắp Sài Gòn, chụp lại một góc yên tĩnh nơi quán cà phê De javu. Nơi có một người bạn, sắp sửa đi xa...
Cuộc đời cứ như dòng sông...
Cuộc đời cứ như dòng sông...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


