Không biết cái câu thành ngữ đó đúng với con mèo nào, chứ nhất định không đúng với con Khoai Lang nhà này.
Gọi nó là Khoai Lang, vì lông nó đốm xám đốm vàng, có đốm nhìn y như vỏ khoai lang lùi khét lẹt. Nó vẫn còn nhỏ, khoảng 1 tuổi, nên lông vẫn còn rất mướt. Phải mất rất lâu kể từ khi Khoai Lang sinh ra tôi mới nhớ tên nó. Đơn giản vì....không thích nên không thèm nhớ.
Tôi nhớ lúc nhỏ mình cưng chó mèo ghê gớm. Mới thấy tụi nó đi lạc đâu ngoài ngõ là đã chạy ra lùa chúng nó vào nhà, lấy giẻ ra bắt tụi nó nằm. Rồi còn chạy vô nhà lục cơm nguội cho nó nữa...Vậy mà đùng cái lớn lên. Hết thích. Có rất nhiều thứ là cái lúc nhỏ bạn yêu, và lớn lên trở thành cái bạn ghét. Tỉ dụ như cảnh tụi nó giỡn nhau, rồi cảnh lông bay tá lả...Mặc dù vậy, tôi vẫn nghĩ nước sông không phạm nước giếng. Ai ở địa phận nấy là được rồi. Ai ngờ con Khoai Lang nó không tôn trọng thỏa ước đó. Mặc dù đã được phân công ở hẳn tầng trên, nhưng ẻm không có thích chọn chỗ kín đáo để giải quyết nhu cầu. Ẻm chỉ thích tót xuống lầu dưới và...ị ngay giữa phòng tôi mới chịu. Ba trợn hơn nữa là ẻm chỉ thích ị giữa thanh thiên bạch nhật, chứ không có khoái đêm tối mịt mùng.
Tôi nhớ mình đã điên tiết như thế nào. Đã lồng lộn ra sao khi lần đầu tiên nhìn thấy bãi chiến trường ấy ở ngay trong nhà mình. Tôi đã đay nghiến Tôi đã bắt bà bạn già, chủ nhân của con Khoai Lang tội nghiệp ấy, đóng ngay một cái rào chắn ở nhà trên để cách ly cái con mèo "rối loạn sinh lý đó". Nhưng rồi đóng thì đóng, có lúc thì mèo cạy cửa, có lúc thì người quên, mèo vẫn xuống. Mà "sản phẩm" thì vẫn có đều đều.
Tôi đã bất lực tới mức, nghĩ tới chuyện dọn nhà đi nơi khác!
Nhưng rồi một hôm tôi đọc được một câu chuyện như thế này. Khi có một con muỗi chích bạn vào giữa đêm, thì cả đêm bạn sẽ điên tiết lên và câu đầu tiên vào ngày mai bạn phàn nàn là: Cả đêm qua tôi không ngủ được vì con muỗi. Hãy công bằng, thưa bạn. Với sức vóc ấy, một hay hai con muỗi chỉ có thể làm phiền bạn nhiều lắm vài phút. Sau đó nó sẽ ôm cái bụng kềnh càng ấy đi xa. Nhưng chỉ có bạn, với nỗi muộn phiền vì mất chút máu, và một giấc ngủ bị đứt đoạn giữa chừng, đổ tất cả mọi tội lỗi lên con muỗi vô phúc kia.
Khi tôi nghĩ về lời dạy chí lí đó, lòng tôi có chút dịu lại. Tôi kiểm tra xem cơn giận và sự vô lý của tâm trí mình đã đẩy tôi đi xa đến đâu.
Sự thật là gì: Có một con mèo. Thi thoảng nó hay đi bậy ở giữa nhà. Và bà ngoại của nó thì sẵn lòng thu dọn cái đống chiến trường ấy một cách sạch sẽ.
Tâm trí của tôi đã phóng đại mọi thứ lên như thế nào: Con mèo đó thật mất nết. Tại sao lúc nào nó cũng đi ở giữa nhà tôi. Cái mùi đó thật là hôi. Tôi không thể nào chịu được nữa. Hãy xích nó lại. Hoặc tôi sẽ dọn nhà đi. Thế thôi!
Công bằng mà nói, con mèo là một sinh vật không có trí khôn. Nó chỉ làm theo những gì bản năng nó mách bảo. Tôi có thể không kiểm soát được con mèo và thói quen dở hơi của nó. Nhưng ít nhất, tôi có thể kiểm soát được cách mình đón nhận việc đó như thế nào. Nghĩ như vậy tôi thấy lòng dịu lại. Nên có lẽ, dù tôi cũng sẽ điên tiết. Đôi lúc. Nhưng tôi hứa sẽ vị tha và bớt thiên kiến hơn.
Giờ ngồi viết những dòng này, tôi vẫn có thể mường tượng ra cảnh con Khoai Lang đang thè lưỡi trêu ngươi cái con người khó chịu là tôi đây, trong khi đang khoan khoái ngồi xả giữa phòng.
Zui hông, Khoai?
2/5/14
Trở về
Hôm nay là một ngày đầu tháng 5, cũng là một trong những ngày nghỉ ngơi hiếm hoi sau chuyến đi Thái mệt nhoài cùng công ty về. Bận rộn cũng tốt, nhưng nghỉ ngơi càng tốt hơn. Tôi nghĩ thế. Nghỉ ngơi cho phép bạn sắp xếp lại mọi thứ một cách gọn gàng, từ nhà cửa, sân vườn cho đến các mối quan hệ và đặc biệt là tâm trí. Bình thường, cái tâm này bận rộn với đủ thứ lo âu. Nên đã là một ngày cần nghỉ ngơi, hãy cho nó được nghỉ ngơi, theo đúng nghĩa của nó.
Tôi nghĩ vì lý do đó, nên không phải hôm trước, cũng chẳng phải hôm sau, mà đúng hôm nay, tôi đột nhiên nhớ ra mình đã từng có 1 cái blog như thế này.
Ngồi đọc lại mấy chục bài đã đăng, tôi ngạc nhiên nhận ra đã từng có một thời gian, mình sống "sâu" đến vậy. Sâu không có nghĩa là sâu sắc, nhưng ít ra là có một tư duy biết cày xới, đào bới và chiêm nghiệm vấn đề. Giờ đây, ta bị lạc vào một thế giới "fastfood" tới mức, bạn chỉ đơn giản có một cái máy tính, một bàn tay, và một con mắt còn đọc được, thế là đủ. Đồng tình chứ gì? Hãy like. Muốn phát biểu vu vơ? Hãy comment. Thích nhưng lười viết lách? Hãy share.
Tôi thích cách thầy Trí Siêu mô tả Facebook là một trang mạng về everythingaboutme.com. Muốn khoe mình đang có người yêu, hãy update your relationship status. Muốn ngầm nói rằng mình đang đi du lịch ở Mỹ, hãy chụp hình và selfie. Muốn cả thế giới biết rằng tối nay tôi sẽ ngủ ở khách sạn 6 sao, hãy check-in. Mọi thứ đều xoay quanh tôi, và của tôi. Chấm hết.
Ngay cả tôi cũng thế. Kể từ khi Facebook xâm chiếm cuộc sống của mình, tôi chỉ còn thói quen viết những dòng status ngắn ngủn. Đó là những ngày đầu khi còn hăm hở. Giờ đây, Facebook với tôi chẳng khác gì cánh cửa thần kỳ của Doraemon. Chỉ chuyên dùng để mở cửa sang nhà người khác!!!
Thế nên hôm nay, tôi quyết định mở cửa lại căn nhà của mình. Để lại có dịp suy ngẫm về một vài điều. Để lại được thấy, tâm trí của mình trưởng thành lên mỗi ngày. Như 3 năm về trước.
Thật tình cờ là 3 năm về trước, entry cuối cùng của blog này là entry viết mừng sinh nhật tôi 27 tuổi. Tháng này, tôi sẽ tròn 30.
Welcome!
25/5/11
Hế lô tuổi mới!
Tôi thích tâm trạng và suy nghĩ của mình ở tuổi 27.
Ở tuổi 27, tôi đã thôi không khệ nệ mang công việc về nhà.
Ở tuổi 27, tôi đã thôi đòi hỏi và tham vọng
Và cũng ở tuổi 27, tôi bắt đầu học cách sống một mình.
Tôi nghĩ mình có thể nói rất nhiều về tuổi 27 đã qua. Nhưng có lẽ tốt nhất tôi nên im lặng.
Để tận hưởng cái cảm giác trọn vẹn bước sang tuổi mới.
Để trải nghiệm những hứa hẹn tuyệt vời trong ngôi nhà mới.
Để cảm ơn món quà đầu tiên dễ thương của bà Sor và Eva, chủ nhân của bầu trời đầy trăng sao mơ mộng và những nấc thang lên thiên đường!
Này những người bạn tuyệt vời của tôi!
Tôi hứa sẽ nhiệt huyết với cuộc sống hơn.
Này tuổi 28 ơi!
Tôi hứa sẽ tỉnh giấc hơn.
Này tôi ơi, chào nhé!
23/4/11
Xem Up in the air nghĩ về những chuyến đi
Đã định xem "Up in the air" từ lâu nhưng rồi nhiều chuyện lu bu nên quên mất. May mà hôm nay quanh quẩn ở Rolo thấy tựa đề phim quen quen. Vậy là quyết định hy sinh 30 rolo để thỏa mãn cơn ghiền của mình.
"Up in the air" không dành cho những người thích hành động, kịch tính và thắt mở. Khung cảnh của bộ phim chỉ diễn ra ở các phi trường, một vài căn hộ và những văn phòng sang trọng bọc kính sáng loáng. Nam vai chính, người trẻ nhất đạt mốc 10 triệu dặm bay năm 47 tuổi, đã dùng những chuyến bay để kể về triết lý cuộc đời. Muốn đi nhanh hãy "theo sau bọn châu Á vì chúng luôn vội vã". Muốn không phải xếp hàng "phải trở thành VIP". Và muốn bay cùng với hành lý xách tay, hãy nhớ bạn chỉ có thể mang tối đa 7kg. Nghĩa là phải bỏ lại chiếc giường êm ái, căn nhà tiện nghi, bộ bàn ghế li tách ở nhà. Nghĩa là không mang theo người vợ thân yêu và cả những đứa con xinh xắn. Chỉ mình bạn, và chiếc va li xách tay là sẵn sàng cho cuộc hành trình ấy.
Người ta bảo anh ta vô trách nhiệm. Nhưng tôi lại thấy anh ta là người cực kì có trách nhiệm với cuộc đời mình. Bởi vì khi không chắc sẽ đem lại cho người khác hạnh phúc, tốt hơn ta nên sống một mình. Riêng chuyện đó thôi cũng đã là một quyết định vô cùng có trách nhiệm!
Rồi cũng vào một ngày mưa, nhân lúc cái nóng hầm hập tỏa ra từ băng ghế taxi trong khi máy lạnh vẫn thổi phà phà, anh bạn đồng nghiệp bâng quơ nhìn ra trời và bảo "Cái gì cũng có thể lấy lại được. Nghĩ vậy đi cho đời lạc quan".
Nhưng có thật là nghĩ vậy sẽ thấy lạc quan hơn không? Nếu chẳng may ta mất đi một lá phổi, một quả thận? Nếu chẳng may ta mất đi người thân, bạn bè? Thì ta sẽ lấy lại điều đó như thế nào? Rồi ta sẽ lạc quan ra sao?
Cuộc đời con người sinh ra phải chăng để giành lấy cái này, đạt lấy cái kia? Để rồi trên lưng ngoài gánh nặng của tuổi tác, còn chất chồng thêm tài sản, danh vọng và ham thích. Để rồi lưng ngày một còng, và đầu óc ngày càng mụ mị? Hay trách nhiệm của ta là để bỏ bớt. Để rồi một mai về với cái chết, không của cải để phải tiếc thương. Không địa vị để khỏi khóc than. Không tính toan để không còn nuối tiếc.
Thế nên Xu đáp trả cho người bạn cùng một ý nghĩa, nhưng với cách diễn đạt khác "Cái gì cũng có thể mất đi được. Nghĩ vậy đi sẽ thấy nhẹ nhõm hơn!"
"Up in the air" không dành cho những người thích hành động, kịch tính và thắt mở. Khung cảnh của bộ phim chỉ diễn ra ở các phi trường, một vài căn hộ và những văn phòng sang trọng bọc kính sáng loáng. Nam vai chính, người trẻ nhất đạt mốc 10 triệu dặm bay năm 47 tuổi, đã dùng những chuyến bay để kể về triết lý cuộc đời. Muốn đi nhanh hãy "theo sau bọn châu Á vì chúng luôn vội vã". Muốn không phải xếp hàng "phải trở thành VIP". Và muốn bay cùng với hành lý xách tay, hãy nhớ bạn chỉ có thể mang tối đa 7kg. Nghĩa là phải bỏ lại chiếc giường êm ái, căn nhà tiện nghi, bộ bàn ghế li tách ở nhà. Nghĩa là không mang theo người vợ thân yêu và cả những đứa con xinh xắn. Chỉ mình bạn, và chiếc va li xách tay là sẵn sàng cho cuộc hành trình ấy.
Người ta bảo anh ta vô trách nhiệm. Nhưng tôi lại thấy anh ta là người cực kì có trách nhiệm với cuộc đời mình. Bởi vì khi không chắc sẽ đem lại cho người khác hạnh phúc, tốt hơn ta nên sống một mình. Riêng chuyện đó thôi cũng đã là một quyết định vô cùng có trách nhiệm!
Rồi cũng vào một ngày mưa, nhân lúc cái nóng hầm hập tỏa ra từ băng ghế taxi trong khi máy lạnh vẫn thổi phà phà, anh bạn đồng nghiệp bâng quơ nhìn ra trời và bảo "Cái gì cũng có thể lấy lại được. Nghĩ vậy đi cho đời lạc quan".
Nhưng có thật là nghĩ vậy sẽ thấy lạc quan hơn không? Nếu chẳng may ta mất đi một lá phổi, một quả thận? Nếu chẳng may ta mất đi người thân, bạn bè? Thì ta sẽ lấy lại điều đó như thế nào? Rồi ta sẽ lạc quan ra sao?
Cuộc đời con người sinh ra phải chăng để giành lấy cái này, đạt lấy cái kia? Để rồi trên lưng ngoài gánh nặng của tuổi tác, còn chất chồng thêm tài sản, danh vọng và ham thích. Để rồi lưng ngày một còng, và đầu óc ngày càng mụ mị? Hay trách nhiệm của ta là để bỏ bớt. Để rồi một mai về với cái chết, không của cải để phải tiếc thương. Không địa vị để khỏi khóc than. Không tính toan để không còn nuối tiếc.
Thế nên Xu đáp trả cho người bạn cùng một ý nghĩa, nhưng với cách diễn đạt khác "Cái gì cũng có thể mất đi được. Nghĩ vậy đi sẽ thấy nhẹ nhõm hơn!"
14/4/11
Tôi yêu nước ngọt
Chỉ khi nào mất đi, ta mới biết mình cần gì!
Lần thứ nhất là khi khu nhà Xu sửa ống nước. Sáng mở mắt dậy vốc nước lên rửa mắt. Nghe vị phèn chua chua. Nghe hơi tanh mằn mặn. Nhìn xuống xô thấy nguyên một màu đục ngầu. Thế là cả tuần ấy, đến rửa chân cũng không dám. Và ngày nào cũng nhìn chăm chăm vào cái vòi nước đã gỉ sét, thầm mong một phép màu xảy ra. Để lại được vô tư vốc từng nắm nước lên thả tràn lên mặt, cổ và trán. Để lại được vô tư sống những ngày tưởng như ta không cần nước sạch.
Lần thứ hai là khi Xu đi du lịch về miền Tây đồng chua nước mặn. Mới mùa xuân mà thủy triều đã cao, biển xâm thực và ruộng đồng khô hạn. Cô chủ nhà bơm đầy một thùng nước ngọt chỉ để nấu nước ăn và uống. Còn rửa rau? Mời dùng nước sông. Giặt đồ? Tất nhiên là nước sông. Và tắm gội, cũng lại nước sông nốt. Tôi không quên được cảm giác vội vã và tội lỗi mỗi khi "len lén" chạy ra thùng nước ngọt, vặn nước ri rỉ để chùi lên mắt, lên mũi. Thi thoảng quẹt lên miệng để nghe vị ngọt tan ra, đầy thỏa mãn. Xong lại tất tả chạy đi.
Từ dạo ấy, tôi chú ý nhiều hơn tới cơn khát của mình. Nhận diện thật đầy đủ cái cảm giác thèm khát có một giọt nước ngọt ngào chảy qua đầu lưỡi, xoa dịu cái cồn cào dấy lên trong miệng. Để không ruồng rẫy bỏ quên cái tưởng bình thường, mà quan trọng với ta như từng hơi thở.
Ngay bây giờ đây, ta cũng bắt đầu nhớ mi rồi đó, nước ngọt à.
Lần thứ nhất là khi khu nhà Xu sửa ống nước. Sáng mở mắt dậy vốc nước lên rửa mắt. Nghe vị phèn chua chua. Nghe hơi tanh mằn mặn. Nhìn xuống xô thấy nguyên một màu đục ngầu. Thế là cả tuần ấy, đến rửa chân cũng không dám. Và ngày nào cũng nhìn chăm chăm vào cái vòi nước đã gỉ sét, thầm mong một phép màu xảy ra. Để lại được vô tư vốc từng nắm nước lên thả tràn lên mặt, cổ và trán. Để lại được vô tư sống những ngày tưởng như ta không cần nước sạch.
Lần thứ hai là khi Xu đi du lịch về miền Tây đồng chua nước mặn. Mới mùa xuân mà thủy triều đã cao, biển xâm thực và ruộng đồng khô hạn. Cô chủ nhà bơm đầy một thùng nước ngọt chỉ để nấu nước ăn và uống. Còn rửa rau? Mời dùng nước sông. Giặt đồ? Tất nhiên là nước sông. Và tắm gội, cũng lại nước sông nốt. Tôi không quên được cảm giác vội vã và tội lỗi mỗi khi "len lén" chạy ra thùng nước ngọt, vặn nước ri rỉ để chùi lên mắt, lên mũi. Thi thoảng quẹt lên miệng để nghe vị ngọt tan ra, đầy thỏa mãn. Xong lại tất tả chạy đi.
Từ dạo ấy, tôi chú ý nhiều hơn tới cơn khát của mình. Nhận diện thật đầy đủ cái cảm giác thèm khát có một giọt nước ngọt ngào chảy qua đầu lưỡi, xoa dịu cái cồn cào dấy lên trong miệng. Để không ruồng rẫy bỏ quên cái tưởng bình thường, mà quan trọng với ta như từng hơi thở.
Ngay bây giờ đây, ta cũng bắt đầu nhớ mi rồi đó, nước ngọt à.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



