27/2/11
Chuyện giường chiếu
Xu yêu chuyện giường chiếu. Khoan đã các bạn. Xin hãy trong sáng nghĩ về "chuyện giường chiếu" theo đúng nghĩa đen của nó nhé. Đừng suy diễn lung tung. Và đừng xuyên ngang tạc dọc. "Giường chiếu" đơn giản chỉ là nơi dỗ dành giấc ngủ. Một góc be bé xinh xinh, có thể nằm ngả lưng, thảnh thơi và chợp mắt.
Ở phòng trọ rộng 16m2, là cái giường to vật vã chiều dài tới 2m, chiều ngang 1,2m tha hồ cho Xu lăn qua lăn lại. Sướng nhất là những dịp chẳng may dậy sớm, vật vã hưởng thụ và gặm nhấm cơn lười. Được nằm nghiêng bên trái, nghiêng bên phải. Nằm sấp, nằm ngửa. Nói chung là tất cả những tư thế có khả năng hấp thụ cơn lười.
Đến công ty mới buồn cười. Đồng nghiệp hay bảo cỡ mình mà qua Mỹ làm thì sẽ chết vì mắc cỡ sớm thôi! Tại sao vậy? Vì bên đó không bao giờ có chuyện đi làm mà ngủ trưa. Bạn mình qua bên đó thực tập, vì không quen giờ giấc nên trưa phải ngả lưng chừng 15' mà đã bị các bạn Mỹ hết sức săm soi. Hờ. Nên nghĩ lại thì mình sẽ không đi Mỹ đâu.
Mình sẽ ở OMI thôi!
Vì OMI thưở hàn vi ở đường Nguyễn Thái Học có tận 2 cái phòng họp nhỏ xinh. Cái nào cũng sẽ được tắt điện tối om khi đến giờ trưa. Để chăm lo cho giấc ngủ của hơn 10 nhân mạng nằm xếp lớp như cá mòi!
OMI của bây giờ không còn tự tung tự tác như trước. Ngay cả phòng họp cũng được bảo vệ bởi điều luật thứ 3 của công ty "chỉ dùng cho việc họp hành, không dùng cho mục đích ngủ nghỉ các thứ". Nhưng điều đó cũng đâu có nghĩa là cấm ngủ? Nên các bạn "đồng nghiệp OMI ma lanh xảo trá" lại trải chăn ấm nệm êm ra ngay chỗ ngồi làm việc mà đánh giấc. Mặc tiếng eo xèo. Mặc tiếng nói cười rôm rả. Phận ta, ta ngủ. Thế thôi!
Entry dành riêng cho những người đã cùng chia chiếu sẻ chăn cùng ta.
8/2/11
Tôi yêu những gương mặt này...
Đấy. Tôi đã đu bám, đã chèo kéo và đã yêu thương gương mặt nhăn nheo này từ khi còn bé tí. Lạ nhỉ!
Còn đây là người phụ nữ mà thời bé thơ, tôi đã từng ruồng rẫy. Để chạy theo bà lão tóc bạc da đồi mồi nhăn nheo ở trên. Nhưng đó là khi còn trẻ dại. Bây giờ thì tình yêu của tôi có vẻ thiên vị hơn. Tôi thích mẹ cười. Nhưng mà mẹ cứ bảo mẹ cười thật xấu. Nên đành len lén chụp vậy.
Lại thêm một người phụ nữ nữa. Nàng ấy xinh đẹp hơn tôi. Dịu dàng hơn tôi. Và nhiều tình thương hơn tôi. Thế mà tôi lại yêu nàng ấy. Trong sáng. Và không hề ghen tị. Cô em gái bé nhỏ của tôi!
Hai mẹ con nhà nàng lúc nào cũng thân thiết với nhau như vậy đó. Tết này trời lạnh quá, nên ai ra đường cũng dày cui thế này đây!
Nếu tôi là con trai, thể nào cũng sẽ có mối tình mang tên "thanh mai trúc mã" với nàng này đây nhé! Nàng chu đáo, hiền dịu như một con mèo con và cũng nhiều ý chí lắm lắm.
Ông ngoại tôi. Ai tin được một cụ già 78 tuổi lại đạp xe Xuyên Việt. Ấy vậy mà ông tôi đã làm được điều ấy. Ông không thích chụp hình, nên đây là tấm chụp lén đẹp nhất mà Xu tôi có được. ^^
Cậu chàng này lý sự thì quá lắm và cá tính thì quái ác. Nên làm chị như tôi cũng nhiều phen nhọc lòng.
1/2/11
Vào mùa hè, nhà sau của mình rất mát. Mỗi lần ngủ trưa dậy, thể nào mình cũng bò xuống dưới nhà, gặm một hũ sữa chua và ngồi nghe gió quạt qua mặt qua mũi. Thổi ướt mồ hôi!
Còn đây là cái cổng trước nhà. Mấy hôm trước trời lạnh ngắt. Sương mờ mờ và mưa bay lất phất. Đúng Ngọ mà tìm hoài vẫn chẳng thấy mặt trời đâu! Còn bây giờ là 4h chiều rồi nè, mà vẫn còn thấy ánh mắt trời rẽ mây bước ra. Cảm ơn nỗ lực tuyệt vời của ông, mặt trời ạ.
Còn đây là bên hông nhà mình. Ở đó có cả một đống chén tất niên dính bồ hóng cần phải được lau chùi. Có mami đang say sưa dọn dẹp. Có vạt rau xanh ngăn ngắt vẫn còn õng ẹo chưa chịu lớn. Và cả mấy chậu kiểng mọc lung tung beng của papa.
Chà chà, ra là nhà mình vẫn có hoa đậu biếc nhỉ. Cái dây leo mỏng manh cứ đu bám vào hàng rào thép gai đã cũ. Cái màu tím rượi buồn nằm bơ vơ giữa một vườn lá xanh tươi. Con IXY của Lừa chỉ macro được đến thế này thôi nên lá và hoa, cái nào cũng rõ!
Câu chuyện của ngôi nhà mami, sao cái nào cũng đẹp. Ha?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
