25/1/11
Vạt nắng chiều
Ngày đầu tiên ở văn phòng mới. Phía sau nắng chiều hắt vào nóng hổi. Ngẫu nhiên cầm cái máy PnS nên cảm hứng một tấm chơi...
24/1/11
Tôi nghe tiếng tôi
Bạn đã bao giờ giống tôi chưa?
Đó là một cảm giác thật lạ lùng khi lần đầu tiên nghe thấy tiếng nói của mình mà lại không phải trực tiếp phát ra từ miệng mình. Cứ như thể đó là giọng nói của một ai đó xa lạ.
Tôi bối rối một chút, ngạc nhiên một chút, và...tò mò thêm một chút.
Tôi nghĩ giọng mình khá trong trẻo, và nữ tính. Đó là cái giọng được truyền ngay từ miệng tới tai. Nhưng thật ra, cái giọng...cũng là của tôi, được phát ra từ radio, băng ghi âm và video, nghe nó ấm hơn, và lạ hơn. Anh bạn tôi còn bảo, giọng anh mày nghe qua một trung gian khác thấy nó "bệnh hoạn" thế nào ấy!
Mà thật vậy chứ!
Kể từ dạo ấy, trong lòng tôi có sự thay đổi nho nhỏ. Tôi nghĩ nhiều hơn về cái sự thật giả trên đời. Về tính tương đối và cả chấp ngã của con người mình nữa.
Ta khăng khăng nghĩ giọng ta thế này. Nhưng với người khác, nó lại thành ra một giọng khác. Vậy cái nào đúng, cái nào sai? Là ta đúng, hay người sai?
Chẳng dễ để phân định. Nhưng cũng nhờ đó, tôi có thêm một thú vui nho nhỏ. Là lâu lâu xem lại các băng thu hình mình, để mắc cười cho cái giọng "lạ lẫm" của mình. Là lâu lâu ngẫm lại cái sự "khám phá" này, để bớt sân si đi một chút.
Nói cho tôi nghe, bạn đã bao giờ nghe tiếng mình thật chưa?
Đó là một cảm giác thật lạ lùng khi lần đầu tiên nghe thấy tiếng nói của mình mà lại không phải trực tiếp phát ra từ miệng mình. Cứ như thể đó là giọng nói của một ai đó xa lạ.
Tôi bối rối một chút, ngạc nhiên một chút, và...tò mò thêm một chút.
Tôi nghĩ giọng mình khá trong trẻo, và nữ tính. Đó là cái giọng được truyền ngay từ miệng tới tai. Nhưng thật ra, cái giọng...cũng là của tôi, được phát ra từ radio, băng ghi âm và video, nghe nó ấm hơn, và lạ hơn. Anh bạn tôi còn bảo, giọng anh mày nghe qua một trung gian khác thấy nó "bệnh hoạn" thế nào ấy!
Mà thật vậy chứ!
Kể từ dạo ấy, trong lòng tôi có sự thay đổi nho nhỏ. Tôi nghĩ nhiều hơn về cái sự thật giả trên đời. Về tính tương đối và cả chấp ngã của con người mình nữa.
Ta khăng khăng nghĩ giọng ta thế này. Nhưng với người khác, nó lại thành ra một giọng khác. Vậy cái nào đúng, cái nào sai? Là ta đúng, hay người sai?
Chẳng dễ để phân định. Nhưng cũng nhờ đó, tôi có thêm một thú vui nho nhỏ. Là lâu lâu xem lại các băng thu hình mình, để mắc cười cho cái giọng "lạ lẫm" của mình. Là lâu lâu ngẫm lại cái sự "khám phá" này, để bớt sân si đi một chút.
Nói cho tôi nghe, bạn đã bao giờ nghe tiếng mình thật chưa?
13/1/11
Babies war-Nghệ thuật đong trai
Dạo này Xu chỉ thích xem mí phim xưa xưa thế này thôi nha. Cũng không hẳn là hoài cổ. Chỉ là tự đi tìm một nguồn cảm hứng mới cho mình thôi!
Xem phim thấy cô bé Shirley Temple lúc này chắc cũng chỉ 3 tuổi thôi nhỉ. Các diễn viên nhí khác cũng sàn độ ấy. Vậy mà diễn xuất tự nhiên và hồn nhiên tới lạ kì.
Thích.
11/1/11
Ngon thì nhảy đi {Days of inspiration}
9/1/11
Tỉnh táo xem phim "Người tỉnh giấc"
Tôi rất thích cách phương Tây tìm hiểu về một vấn đề gì đó. Họ rõ ràng, đam mê và rất giàu sáng tạo. Mỗi một tác phẩm là cả quá trình làm việc nghiêm túc, nhiệt tình và tràn đầy cảm hứng!
Cuốn phim tài liệu này cũng vậy. Tôi chưa thấy một bộ phim về lịch sử Đức Phật nào cuốn hút và sống động đến vậy. Âm nhạc dẫn dắt câu chuyện thật nhịp nhàng. Hiệu ứng hình ảnh độc đáo và giàu truyền cảm. Lồng ghép vào đó là các câu chuyện thật, những con người thật...về một huyền thoại có thật.
Cảm ơn vì đã nhắc nhở tôi rằng "Đức Phật là một vị thầy vĩ đại", "một người tỉnh giấc", chứ không phải một "vị thánh" xa vời không thể với tới.
Cảm ơn nguồn cảm hứng đã dẫn đường cho tôi và hàng triệu học trò của vị thầy tâm linh vĩ đại tự tin tìm kiếm và đánh thức Phật tính trong mỗi con người!
Xem ra, "Phật giáo sẽ được phát hiện lại trong một dạng thức mới" không còn là một tiên đoán xa vời nữa!
6/1/11
Lung lay và kiên định
Trực diện con người bất an của mình, trong bất kì điều kiện nào, và rồi trở về với cái tâm của lúc ban đầu, tự mình đứng dậy khi cái tâm đã thay đổi, sụp đổ và suy yếu để trở về với cái tâm với lời nguyện thề ban đầu…phải chăng đây mới đích thực là ý nghĩa của can đảm?
Đã bao lần tôi trở về cái khởi điểm ấy, đã bao lần tôi đã khẳng định lại quyết tâm của mình, để giữ vững và làm được cái ý định ban đầu ấy, há chẳng phải là dũng cảm thật sự sao!
(Từ nụ đến hoa)
Tôi bị thuyết phục bởi những lời nói giản dị mà nhiều chứng nghiệm đó. Đủ giản dị để có thể bắt gặp ngay trong chính bản thân tôi, và mọi xó xỉnh của cuộc sống. Nhưng đủ chứng nghiệm để tôi phải kiên trì thực hành, kiên trì xốc lại cái tâm hay lung lay và ưa chiều chuộng của mình. Thật tệ khi bị hành hạ, ruồng rẫy, chửi mắng và đối xử tệ bạc. Nhưng may thay, nhờ Thiền, tôi hiểu đó lại là chất liệu quý báu của tu tập và tiến bộ. Miễn là giữ được lòng tin…
Mỗi ngày tôi nên can đảm dậy sớm một chút chăng?
5/1/11
Bụi hồng hồng {Days of inspiration}
Đang nghĩ là nếu khí hậu mình có thể trồng được một bụi hồng thế này nhỉ? Sẽ mỗi ngày ra ngắm một cái, cười một cái. Cho đời thêm vui.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




