Trực diện con người bất an của mình, trong bất kì điều kiện nào, và rồi trở về với cái tâm của lúc ban đầu, tự mình đứng dậy khi cái tâm đã thay đổi, sụp đổ và suy yếu để trở về với cái tâm với lời nguyện thề ban đầu…phải chăng đây mới đích thực là ý nghĩa của can đảm?
Đã bao lần tôi trở về cái khởi điểm ấy, đã bao lần tôi đã khẳng định lại quyết tâm của mình, để giữ vững và làm được cái ý định ban đầu ấy, há chẳng phải là dũng cảm thật sự sao!
(Từ nụ đến hoa)
Tôi bị thuyết phục bởi những lời nói giản dị mà nhiều chứng nghiệm đó. Đủ giản dị để có thể bắt gặp ngay trong chính bản thân tôi, và mọi xó xỉnh của cuộc sống. Nhưng đủ chứng nghiệm để tôi phải kiên trì thực hành, kiên trì xốc lại cái tâm hay lung lay và ưa chiều chuộng của mình. Thật tệ khi bị hành hạ, ruồng rẫy, chửi mắng và đối xử tệ bạc. Nhưng may thay, nhờ Thiền, tôi hiểu đó lại là chất liệu quý báu của tu tập và tiến bộ. Miễn là giữ được lòng tin…
Mỗi ngày tôi nên can đảm dậy sớm một chút chăng?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét