31/12/10

Xin cảm ơn


Ngày hôm qua Xu tính viết về Uyên Linh, câu chuyện Vietnam Idol và cái sự yêu ghét của người đời. Đại ý là cũng muốn chê bên này một chút, bênh bên kia một chút, để chỉ ra cái sự thiên kiến trong cách nhìn của mỗi người, để chỉ ra rằng ai cũng nên được tôn trọng ý kiến, dù rằng đó là khen hay chê, yêu hay ghét. Mà không nhận ra rằng mình cũng đang mắc kẹt trong chính cái thiên kiến đó.

Rồi ngày hôm trước nữa, Xu tính kể câu chuyện về cái sự nước sạch nước trong nhà mình. Đại để là tự lên gân chút đỉnh để bàn dân thiên hạ thấy Xu ta rất hiểu về cái vô thường vô sự. Nước sạch thì cũng có lúc nước sẽ bẩn. Nước đục rồi thì sẽ lại trong. Nói chung là ra vẻ ta đây đang tư lự nhiều điều. Mà không biết rằng mình đang cố gồng mình để trở nên tự nhiên. 

Nhưng rồi sáng nay khi đi trên đường. Tự nhiên nhận ra dạo này trời mát nhỉ. Đi làm lúc 9h vẫn thấy hơi gió lạnh thổi qua. Vào công ty thì biết là lương đã chuyển rồi nhỉ. Cuối năm rồi tha hồ mà tung tẩy đây. Chạy lăng xăng ngoài phố may mà cái xe không chết máy nhỉ. Không thì khốn khổ rồi đây.

Ha! Tự nhiên bao nhiên cái đạo mạo ngông cuồng trôi đi hết hẳn. Cảm thấy mình thật nực cười và nhỏ bé. Ôi cuộc sống thật tròn đầy và hồn nhiên. Sao ta cứ mãi phán xét uốn nắn. Cứ cười thật thoải mái và hát thật to. Rồi cảm ơn thật hồn nhiên tự đáy lòng.

Vì thời tiết thật tốt đã cho ta gió mát, nắng nhẹ và khí lạnh.
Vì công ty thật tốt đã cho ta đồng nghiệp, công việc và niềm vui.
Vì bạn bè thật tốt đã cho ta nụ cười, niềm tin và cái bắt tay thật chặt.
Vì gia đình thật tốt đã cho ta sự động viên, tình thương và cả cái xoa đầu thật ngọt.
Vì tất cả những điều lặng lẽ đã gìn giữ cho cuộc sống của ta được bình thường.

Vậy mà ta cứ như là một kẻ vô ơn kiêu ngạo. Cứ nghĩ rằng cuộc sống này, khí trời này, xã hội này, được sinh ra là để phục vụ cho riêng ta. Khi có điều gì đó xảy ra không giống với cách ta hình dung,  ta nảy sinh tâm chán ghét, giận dữ và chối bỏ nó. Để rồi không thấy được trọn vẹn tính hồn nhiên của cuộc sống.

Nên hôm nay ta nói cảm ơn. Thật đấy. Vì tất cả những điều bình thường. Biết không?

27/12/10

Dạo này nhìn em ốm hơn phải không?

...

Còn nếu không phải là câu đó thì sẽ là "Có vẻ chị mập hơn lúc trước đó nha!"

Lúc trước tôi thường tự hỏi, sao người ta lại thích làm khó mình khi chọn cách mở đầu câu chuyện như vậy nhỉ? Cứ như một lời xác quyết "như đinh đóng cột" rằng tui quan tâm tới bạn lắm đó nha. Rằng lần nào gặp tui cũng để ý tới tình hình sức khỏe của bạn đó ah nha. Không biết quan sát có đúng hay không, mà thường người được hỏi sẽ phân bua lại kiểu "Đâu có, dạo này ốm hơn đó chứ" hoặc"Không hề, chị mập lên bữa giờ rồi!".

Và trong người hỏi hí ha hí hửng còn người được quan tâm thì "chết trong lòng một ít", câu chuyện dần dần nhạt đi.


Lúc trước, Xu cũng từng là người hỏi hỉ hửng, và một người quan tâm buồn rầu. Nhưng giờ Xu đã biết cách thoát ra khỏi mớ bòng bong đó.

Nếu là người được quan tâm, hãy nhớ là dù được khen là mập hay ốm, đó vẫn là sự quan tâm của người khác dành cho bạn. Ừ thì có thể cũng chỉ là một câu xã giao, nhưng hãy nhớ thời điểm người ta gặp bạn đã lâu như thế nào? Có thể là 1 tháng, 1 năm hoặc lâu hơn vậy. Thì chuyện họ nhớ sai, hoặc nhớ đúng về bạn, có quan trọng gì đâu?

Còn nếu là người hỏi, thì chọn chủ đề nào nhẹ nhàng và mang tính là "câu hỏi" chút xíu, đừng tài lanh mà mần "câu hỏi tu từ" với câu khẳng định làm gì. Vậy cho mình thấy nhẹ nhàng...

Nói chung, cũng vì cái tâm con người hay chấp nhất. Nên việc gì cũng có phải trái đúng sai?

24/12/10

Lòng tốt rụt rè


Xu tự nhận mình là người tốt. Ừ thì tốt, nhưng mà là một người tốt rụt rè...

Rụt rè trao tặng ai đó một nụ cười rạng rỡ.

Rụt rè ban tặng một lời động viên chân thành.

Rụt rè cứ như thể. Ai đó sẽ đánh giá ta. Ai đó sẽ cười nhạo ta. Khi ta muốn trao đi lòng tốt.

Rụt rè cứ như thể. Ta xấu hổ vì sự cho đi. Ta ngại ngùng vì chìa tay ra với người khác.

Nghĩ cũng thật lạ. Sao ta không cười với người ca sỹ một cái cười thật tươi? Để họ tự tin hơn với giọng hát của mình. Mà sao nụ cười ta lại nhàn nhạt.

Sao ta không cảm ơn người giữ xe một lời thật rõ. Để họ tự hào vì công việc của mình. Mà sao giọg nói ta toàn lí nhí.

Này người tốt rụt rè ơi, có bao giờ bạn thấy rụt rè vì là người tốt?