23/3/11

Câu chuyện tò vò & mạng nhện - Tặng em SN


Tôi vô tình phát hiện ra cái mạng nhện bé xinh treo tuốt trên trần nhà ấy vào một ngày hân hạnh được làm khách của em, chủ nhân của một ngôi nhà toàn ô cửa tò vò. Cô nhện ấy hẳn đã rất cẩn trọng đu mình tuốt trên cao. Vậy mà vẫn bị kẻ vãng lai đáng ghét này săm soi trái khoáy.

Những đêm ở lại nhà em là những đêm đứt nối. Của tiếng nói cười. Của những câu chuyện không đầu không cuối. Em nhiều bạn nhưng sao cũng lắm cô đơn. Nên thi thoảng khi chờ em đi lấy chìa khóa, tôi lại nhìn lên cái mạng nhện và nghĩ về em. Con nhện ấy, chân nọ chân kia mắc mắc nối nối chỉ để thi thoảng bẫy được vài con ruồi, muỗi hay phù du vắn số. May mắn lắm là kết được những giọt sương mai lung linh mỗi ngày mưa sớm…Nhưng dù có đẹp như sương hay ngon như muỗi thì cũng chóng tàn. Và rồi nhện lại mải miết một mình…

Vậy nên tôi vẫn hoài nghi về con người đằng sau những nụ cười của em. Và thường thì nhận được cái cười sảng khoái hơn, đập văng những hoài nghi vớ vẩn quăng lên mạng nhện.

Em cười rạng rỡ khoe cô em gái nhỏ xinh đôi mắt đen tròn tinh nghịch. Em cười nghịch ngợm lôi tôi ngóc đầu khỏi đống gối nệm lổn ngổn mỗi sáng tinh sương. Em cười khúc khích mỗi khi mưa tạt ngang ô cửa tò vò. Nền đá ướt lạnh. Con nhện thu mình co ro. 

Thi thoảng, em đánh thức bà chị vô tâm đã lâu không làm khách trọ bằng những dòng thư nhỏ nhắn xinh xinh rồi hồ hởi dẫn tôi đi lang thang khắp các căn phòng trống. Hơi ấm không đủ để làm ấm một trái tim, nhưng cũng không quá lạnh lẽo để mỗi khi chạm đến một vạt áo cũ, lại thấy cay cay. Nhà rộng mà vắng quá. Giống như lòng em thế chăng, nên cứ phải gom góp cho đủ đầy?

Có một dạo em buồn nhiều lắm. Nên hành lang vào nhà em cũng lạnh hơn. Đêm cũng sâu hơn. Và lưới nhện thì cũng nhiều cỏ cây. Tôi hay đứng ở ô cửa tò vò, nhìn những dòng sáng loang loáng chạy qua, thả tâm hồn chạy lang thang đâu đó.

Bẵng đi một dạo chúng tôi không gặp nhau. Tôi cũng không đi ngang ngôi nhà nằm ngay ngã tư với nhiều ô tò vò ấy nữa. Thế nhưng, tôi vẫn hay hình dung về cái mạng nhện treo tuốt trên góc phòng. Đung đưa. Đung đưa. Và nghĩ về em…

Chợt nghĩ phải chăng em cũng giống như cô nhện nhỏ bé kia. Đêm ngày miệt mài kết kết nối nối, dán dán xây xây, để thỏa cơn đói yêu thương…

Vậy nên khi nào thấy khát, hãy chăng những sợi tơ vàng yêu thương thành một cái mạng nhện nhiều xung động. Tôi chắc rằng mình sẽ không phải là nạn nhân duy nhất tình nguyện chui đầu vào lưới yêu thương để em tha hồ gặm nhấm!

Hãy cười lên, và ngoài kia có mưa rồi đó!

*Thực ra trong câu chuyện này, chỉ có em, ô cửa tò vò và những câu chuyện về em là có thật. Còn cái mạng nhện kia, chỉ là sản phẩm của một trí tưởng tượng tồi, một chất xúc tác nho nhỏ dính kết tôi vào thế giới của em mà thôi! Câu chuyện này đã được viết khoảng 2 năm rồi mà chưa kết. Nên hôm nay ngồi viết để tặng SN cho em. Chúc tuổi 26 tươi ngon!

Hát cho khúc bi tráng Nhật Bản


Xu viết những dòng này khi thảm họa khủng khiếp nhất tàn phá nước Nhật đã đi qua hơn 10 ngày. Khi mặt trời vẫn rực rỡ tỏa sáng trên đỉnh núi Phú Sĩ và Hoa anh đào vẫn rộ nở trên những con đường mua bán sầm uất của Tokyo.

Là người có chút hiểu biết về đất nước và con người Nhật Bản qua 4 năm học tiếng Nhật ở trường Đại học cũng như tiếp cận với các công án thiền Nhật Bản qua các diễn đàn Phật giáo, thật lòng Xu không ngạc nhiên về cách xử sự tuyệt vời của người dân lẫn chính phủ Nhật Bản khi đối phó với thảm họa. Không ngạc nhiên, nhưng rất nhiều thán phục. Không bất ngờ, nhưng rất đỗi ngưỡng mộ. Xu chăm chú theo dõi từng bản tin, coi kỹ từng bức ảnh. Hết Yahoo!News tới Vietnamnet, rồi lấn qua cả Vnexpress...chỗ nào có tin là nhảy vào đọc. Không hẳn vì mình khát tin, mà có lẽ vì con người mình, từ lâu đã thiếu những động lực giàu tính nhân văn như vậy.

Mà đáng quý ở chỗ, đức hy sinh này không chỉ hiện diện ở một người, một vài người hoặc một nhóm người, mà lan tỏa trên khắp đất nước Nhật Bản. Xu tin rằng dù muốn hay không, trong nhiều năm nữa, cả thế giới vẫn soi mình vào tấm gương Nhật Bản để nhận ra con người xấu xí ẩn sau bộ mặt nói cười thưa thớt. Vẫn nhớ tới hình ảnh những con người vô danh chưa từng quen biết đã vòng tay ôm lấy nhau trong cơn hoạn nạn...Họ là nhân chứng sống động cho bản tính của tự nhiên đang hiển lộ!

Không muốn so sánh nữa, vì báo chí đã so sánh đủ cả rồi. Cũng không muốn đau buồn nữa, vì Nhật Bản đã tang thương đủ rồi. Chỉ là nhân đó nhắc nhở mình mỗi ngày mở mắt ra, hãy nằm trên giường và nghĩ về cuộc sống, thiền định về cái chết, và tỉnh giấc với sự vô thường của thế giới quanh mình.

Hãy bao dung khi đứa em trai quên đầu nọ xọ đầu kia. Hãy tha thứ khi vô tình bị người khác hiểu lầm trách móc. Hãy hiểu rằng ta không có kẻ thù nào cả, ngoài kẻ thù vô minh ẩn trú trong ta.

Xin dâng lời cầu nguyện cho Nhật Bản và thế giới lên các bậc thượng sư, để chan hòa lòng tư bi cho cả thế gian, và cho một ngày Phật tánh sáng trong hiển lộ.

Cuộc sống là sự tỉnh giấc. Hãy kiên cường, và đừng nản chí.

10/3/11

D90 đã về nhà

Vậy đấy.
Nghề chơi nào cũng lắm công phu.
Cái món ảnh ọt này càng tốn bộn.
Tốn của khỏi chê.
Tốn công khỏi kể.
Vậy mà vẫn thích nhúng chàm mới lạ!
Mà trót nhúng, thì nhúng cho sâu nhen. XuXu.

XuXu trước gương

6/3/11

Tắc kè Xu & câu chuyện hình tượng cá nhân


Vì thế gian nhiều dị nghị, thiên hạ lắm thán ta về cái gọi là phong cách Tắc kè xu.

Vì tên Hói than thở "Đồ nào em Già đã mặc, đồ đó là hàng độc"

Nên sáng nay, Xu thấy mình có nghĩa vụ phải tham dự một lớp học về xây dựng hình tượng cá nhân do Hervietnam tài trợ. Sáng mở mắt ra đã 8h hơn rồi, nằm lây lất một hồi, trườn qua trườn lại, suy nghĩ mãi chả biết có nên...dậy hay không. Nhưng tạ ơn cái cửa sổ nắng chói lòa, nên Xu đã nhấc cái mông ra khỏi nhà và đi đến chỗ mà vài hôm trước, nghĩ là mình nên đến.

Không gian hội thảo không rộng, còn người thì chật như nêm. Vất vưởng một hồi mới tìm được chỗ ngồi.

Diễn giả đầu tiên là chị Minh Tâm bên Unity. Cảm nhận đầu tiên về mình là chị ý nói năng chậm rãi, từ tốn, khuôn mặt biểu cảm rất tốt và...đặc biệt không đệm vào một từ tiếng Anh nào. Ngẫm ra thì đó là những điều mình nên học. Còn những điều khác, chắc cũng biết được từ đâu đó rồi.

Sau đó là Le Gilian, một chị Việt kiều sống hơn 30 năm ở Thụy Điển lên gợi ý vài điều về cách xây dựng hình tượng cá nhân thông qua cách ăn mặc, trang điểm. Chị ý nói tiếng Việt không được sành nhưng rất dễ thương, ăn mặc thì...khỏi nói rồi hen. Người ta là Giám đốc công ty xây dựng hình tượng mà. Nhìn lại mình thấy đúng là lộn xộn. Ăn mặc lúc thế này lúc thế kia. Khiếu thẩm mỹ thì hạn chế vô cùng. Nên biết là mình phải học, mà chả biết phải học như thế nào! Vui nhất là phần chị Gilian mời 2 bạn lên sân khấu trực tiếp tư vấn. Bị chém không thương thì thôi!

Tới đó thì còn tạm. Đoạn sau tới phần quảng cáo miễn phí cho vài nhãn hàng tài trợ nên thôi rồi. 

Ra về mỗi bạn tham dự được nhận một bộ quà tặng từ các nhãn. Em Xu cũng không ngoại lệ. Nhưng mà xui cái, đã nói cái năm xui mừ, quà đột nhiên bị hết. Nên em Xu bị lấy lại quà để phát cho các bạn khác.

Cũng may là mình hổng có sân si, nên mình lẳng lặng ra về. Không gọi là sáng rõ thêm, nhưng cũng tỉnh táo ra chút chút.

Hà, mình vẫn còn một con đường dài phải đi. Nhưng sẽ tùy duyên bất biến.