23/3/11

Câu chuyện tò vò & mạng nhện - Tặng em SN


Tôi vô tình phát hiện ra cái mạng nhện bé xinh treo tuốt trên trần nhà ấy vào một ngày hân hạnh được làm khách của em, chủ nhân của một ngôi nhà toàn ô cửa tò vò. Cô nhện ấy hẳn đã rất cẩn trọng đu mình tuốt trên cao. Vậy mà vẫn bị kẻ vãng lai đáng ghét này săm soi trái khoáy.

Những đêm ở lại nhà em là những đêm đứt nối. Của tiếng nói cười. Của những câu chuyện không đầu không cuối. Em nhiều bạn nhưng sao cũng lắm cô đơn. Nên thi thoảng khi chờ em đi lấy chìa khóa, tôi lại nhìn lên cái mạng nhện và nghĩ về em. Con nhện ấy, chân nọ chân kia mắc mắc nối nối chỉ để thi thoảng bẫy được vài con ruồi, muỗi hay phù du vắn số. May mắn lắm là kết được những giọt sương mai lung linh mỗi ngày mưa sớm…Nhưng dù có đẹp như sương hay ngon như muỗi thì cũng chóng tàn. Và rồi nhện lại mải miết một mình…

Vậy nên tôi vẫn hoài nghi về con người đằng sau những nụ cười của em. Và thường thì nhận được cái cười sảng khoái hơn, đập văng những hoài nghi vớ vẩn quăng lên mạng nhện.

Em cười rạng rỡ khoe cô em gái nhỏ xinh đôi mắt đen tròn tinh nghịch. Em cười nghịch ngợm lôi tôi ngóc đầu khỏi đống gối nệm lổn ngổn mỗi sáng tinh sương. Em cười khúc khích mỗi khi mưa tạt ngang ô cửa tò vò. Nền đá ướt lạnh. Con nhện thu mình co ro. 

Thi thoảng, em đánh thức bà chị vô tâm đã lâu không làm khách trọ bằng những dòng thư nhỏ nhắn xinh xinh rồi hồ hởi dẫn tôi đi lang thang khắp các căn phòng trống. Hơi ấm không đủ để làm ấm một trái tim, nhưng cũng không quá lạnh lẽo để mỗi khi chạm đến một vạt áo cũ, lại thấy cay cay. Nhà rộng mà vắng quá. Giống như lòng em thế chăng, nên cứ phải gom góp cho đủ đầy?

Có một dạo em buồn nhiều lắm. Nên hành lang vào nhà em cũng lạnh hơn. Đêm cũng sâu hơn. Và lưới nhện thì cũng nhiều cỏ cây. Tôi hay đứng ở ô cửa tò vò, nhìn những dòng sáng loang loáng chạy qua, thả tâm hồn chạy lang thang đâu đó.

Bẵng đi một dạo chúng tôi không gặp nhau. Tôi cũng không đi ngang ngôi nhà nằm ngay ngã tư với nhiều ô tò vò ấy nữa. Thế nhưng, tôi vẫn hay hình dung về cái mạng nhện treo tuốt trên góc phòng. Đung đưa. Đung đưa. Và nghĩ về em…

Chợt nghĩ phải chăng em cũng giống như cô nhện nhỏ bé kia. Đêm ngày miệt mài kết kết nối nối, dán dán xây xây, để thỏa cơn đói yêu thương…

Vậy nên khi nào thấy khát, hãy chăng những sợi tơ vàng yêu thương thành một cái mạng nhện nhiều xung động. Tôi chắc rằng mình sẽ không phải là nạn nhân duy nhất tình nguyện chui đầu vào lưới yêu thương để em tha hồ gặm nhấm!

Hãy cười lên, và ngoài kia có mưa rồi đó!

*Thực ra trong câu chuyện này, chỉ có em, ô cửa tò vò và những câu chuyện về em là có thật. Còn cái mạng nhện kia, chỉ là sản phẩm của một trí tưởng tượng tồi, một chất xúc tác nho nhỏ dính kết tôi vào thế giới của em mà thôi! Câu chuyện này đã được viết khoảng 2 năm rồi mà chưa kết. Nên hôm nay ngồi viết để tặng SN cho em. Chúc tuổi 26 tươi ngon!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét