Nghe có vẻ khập khiễng nhỉ. Nhưng lâu lâu ngồi xí xọn, Xu nhận ra giữa Sáng tạo và Thiền có nhiều điểm chung hơn Xu tưởng. Này nhé:
*Sự chú tâm.
Trong sáng tạo, đừng nói tới ngoài giờ hay trong giờ. Cuối tuần hay ngày nghỉ. Mọi lúc mọi nơi, đầu óc Xu lúc nào cũng bận rộn với ý tưởng. Tay lăm le cây bút và quyển sổ. Chỉ chờ có cái ý nào mới mới lạ lạ thò ra là chộp ngay ^^. Cứ vần vò với ý tưởng như vậy cho tới một ngày đẹp trời, tự nó sẽ dâng mình cống nạp cho Xu. Tuyệt!
Tương tự với Thiền tông, người ta hay đề cập tới phẩm chất Đại nghi hay còn gọi là Mối nghi lớn của người học đạo. Đại để là đi đâu làm gì cũng phải vác theo công án (một dạng đề bài của Thiền sư giao cho Thiền sinh). Trong mơ nói mớ cũng hỏi "Bản lai diện mục của tôi là gì". Đi tiêu đi tiểu cũng phải thắc mắc "Hãy cho ta biết tiếng vỗ của một bàn tay", vv...Thiền sinh phải đắm mình vào công án. Phải để mối nghi ngờ khởi lên và dày vò thỏa thê cho đến lúc đột nhiên sáng rõ mới thôi!
*Tinh thần lạc quan:
Paul Arden - giám đốc sáng tạo toàn cầu của Saatchi, người xây thành sáng tạo vĩ đại là nguồn cảm hứng đã dạy cho Xu nhiều bài học về tính lạc quan và cách xoay chuyển góc nhìn có ảnh hưởng thế nào tới cuộc sống và nghề nghiệp. Paul chúc mừng khi ai đó bị đuổi việc, Paul cười hóm hỉnh khi ý tưởng của ai đó bị chê bai. Đơn giản, vì chìm đắm trong tuyệt vọng là sự chối bỏ đáng tiếc nhất để vươn tới một tương lai tươi sáng hơn!
Trong Thiền, tính lạc quan lại càng rõ. Chỉ có trong Phật giáo, tính vô thường, sự tạm bợ hư vô mới được nhận chân đầy đủ và chính xác. Nhờ đó, người học đạo biết buông bỏ và đối diện với mọi thứ biến cố xảy ra trong cuộc đời. Để trên môi luôn thường trực một nụ cười. Và tâm thì sáng rõ.
*Tin tưởng vào chính mình.
Trong sáng tạo, mọi thiên tài đều khuyến khích người ta ước mơ vì chẳng ai đánh thuế một ước mơ. Và chẳng ai giới hạn tài năng của mình ngoài chính bản thân mình. Sẽ chẳng có Steve Jobs nếu ông ta chỉ mơ mình giỏi như Bill Gate, rite?
Cách đây 2000 năm, Đức Phật còn tin tưởng một cách mãnh liệt hơn khi nói: "Ôi tuyệt thay, mọi sinh linh đều là Phật sẽ thành"
*Sự cộng tác.
Rất ít thiên tài sáng tạo có thể/thích làm việc một mình. Có thể nói, trong sáng tạo, tinh thần làm việc nhóm giữa Giám đốc sáng tạo, Giám đốc nghệ thuật và Chuyên viên viết lời quảng cáo thân thiết với nhau như răng với môi. Môi hở thì răng tất lạnh, tất nhiên rồi. Ai cũng phải làm tốt công việc của mình, tin tưởng hoàn toàn vào tài năng của đối phương, và hỗ trợ lẫn nhau một cách tốt nhất. Đó là lý do tại sao, kỹ năng làm việc nhóm tại các công ty quảng cáo được đánh giá là xuất sắc nhất trong mọi ngành nghề.
Trong Thiền, cũng ít có Thiền sinh nào tu tập thành công mà có thể tách rời với đồng môn và Thầy của mình. Giữa họ có một sự liên kết chặt chẽ và sâu xa tới mức không gì bẻ gẫy nổi. Nhờ tăng đoàn, thiền sinh siêng năng học tập. Nhờ tin tưởng tuyệt đối vào thầy, thiền sinh nhận chân được tâm trong sáng vốn có của bản thân được người thầy khai mở. Thiếu một, sẽ chẳng làm nên một người cầu đạo
...
Còn nhiều,nhưng để mai mốt nghĩ tiếp ^^