4/5/10

Buông xả


Hôm qua ta có nhiều cơn giận, lớn có nhỏ có. Đùa có, thật có. Nhưng dù sao cũng là những “động đậy” khiến ta khó chịu. Ta thất bại trong việc chế ngự nó, hòa thuận với nó, và bỏ qua nó. Cái tâm ta động đậy không yên, và lời nói ta đầy những sân si đáng ghét. Ôi thế mới biết, đọc dăm ba cuốn sách, thêm thực tập vài ba buổi có thấm vào đâu. So với cái nội kết đầy bản ngã, nơi cái tôi xưng hùng, đòi được công nhận và sẵn sàng vùng lên chứng tỏ.

Nên ta ngủ một giấc không tròn. Không phải vì cơn giận. Mà vì sự hời hợt của công phu tu tập nơi ta.

Nên sáng nay khi ghé ngang nhà Zeni.  Ngắm giàn hoa giấy trắng hồng ngu ngơ leo trên bờ rào. Hồn nhiên chào nắng sớm. Mấy chậu cúc tím khép nép đón sớm mai. Thấy lòng yên lại. Thấy cảm giác được sống hết mình cho mỗi điều nhỏ nhặt thường ngày, thật đáng quý biết bao!

Nên hôm nay ta lại cố gắng thêm lần nữa. Với nhiều can đảm hơn. Và nhiều trải nghiệm hơn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét