17/5/10

Có một dòng sông vừa mới qua đời


Vô thường và cái chết. Tôi đã từng quán tưởng về nó rất nhiều lần...

Khi đi trên đường, tôi luôn cảm ơn khi mỗi giây trôi qua không có tay lái nào tông vào mình. Không có ai lơ đễnh. Không có cái cây nào đổ bất ngờ. Và không có chiếc xe buýt nào lạc phanh.

Khi lên giường vào buổi đêm. Tôi hay tự hỏi liệu ngày mai mình có thể thức dậy không? Khi trong đêm tối, đột nhiên có một tên cướp lẻn vào nhà. Đột nhiên tôi lên cơn đau và lịm đi mất...

Cuộc sống ngắn ngủi như từng hơi thở. Nên tôi biết mỗi nhịp thở ra hít vào, mình càng đến gần hơn với cái chết!

Vậy mà sáng nay khi nghe tin cô bạn gái qua đời. Lòng tôi vẫn xốn xang quá đỗi.

Tôi vẫn nhớ nụ cười "đại dương" của cô ấy. Vẫn nhớ những lúc cô ấy cứ rỉ rả kể hết chuyện này chuyện kia trong khi tôi đã gật gù đi vào giấc ngủ. Vẫn nhớ cây mận quanh nhà cô ấy, cả cái phòng ngủ tối om. Vẫn nhớ tôi đã từng nhận xét về đôi mắt lộ và tia hung quang sẽ khiến cô ấy có một số phận không mấy dễ dàng. Và tôi vẫn nhớ, mình không đủ bao dung để yêu thích cô ấy, như mình có thể làm!

Nhưng nói gì đây. Mọi thứ đã qua rồi. Và cô ấy đã bước qua một cánh cửa khác.

Này bạn của tôi. Xin hãy thứ tha cho mọi ganh ghét, hời hợt, giận hờn của những người mà bạn đã từng xem là bạn. Những người may mắn - đi sau bạn trong hành trình vào cõi chết. Xin hãy bảo trọng lên đường. Và đừng phiền muộn gì hết.

Vì bạn đã làm hết sức mình ở cuộc đời này...

1 nhận xét: