27/12/10

Dạo này nhìn em ốm hơn phải không?

...

Còn nếu không phải là câu đó thì sẽ là "Có vẻ chị mập hơn lúc trước đó nha!"

Lúc trước tôi thường tự hỏi, sao người ta lại thích làm khó mình khi chọn cách mở đầu câu chuyện như vậy nhỉ? Cứ như một lời xác quyết "như đinh đóng cột" rằng tui quan tâm tới bạn lắm đó nha. Rằng lần nào gặp tui cũng để ý tới tình hình sức khỏe của bạn đó ah nha. Không biết quan sát có đúng hay không, mà thường người được hỏi sẽ phân bua lại kiểu "Đâu có, dạo này ốm hơn đó chứ" hoặc"Không hề, chị mập lên bữa giờ rồi!".

Và trong người hỏi hí ha hí hửng còn người được quan tâm thì "chết trong lòng một ít", câu chuyện dần dần nhạt đi.


Lúc trước, Xu cũng từng là người hỏi hỉ hửng, và một người quan tâm buồn rầu. Nhưng giờ Xu đã biết cách thoát ra khỏi mớ bòng bong đó.

Nếu là người được quan tâm, hãy nhớ là dù được khen là mập hay ốm, đó vẫn là sự quan tâm của người khác dành cho bạn. Ừ thì có thể cũng chỉ là một câu xã giao, nhưng hãy nhớ thời điểm người ta gặp bạn đã lâu như thế nào? Có thể là 1 tháng, 1 năm hoặc lâu hơn vậy. Thì chuyện họ nhớ sai, hoặc nhớ đúng về bạn, có quan trọng gì đâu?

Còn nếu là người hỏi, thì chọn chủ đề nào nhẹ nhàng và mang tính là "câu hỏi" chút xíu, đừng tài lanh mà mần "câu hỏi tu từ" với câu khẳng định làm gì. Vậy cho mình thấy nhẹ nhàng...

Nói chung, cũng vì cái tâm con người hay chấp nhất. Nên việc gì cũng có phải trái đúng sai?

2 nhận xét:

  1. bà Xu nói đúng lắm. Bao nhiêu lần mình đã để cho câu chuyện nhạt dần rồi (ngồi đếm 8->)

    Trả lờiXóa