14/8/10
Ôi một ngày!
Thật thích hợp để nhận ra Tâm ta cũng dễ lăng xăng dao động.
Thật đáng quý để nhận ra Tâm ta cũng dễ bị cô đơn tấn công.
Thật chua xót để biết rằng ta vẫn bị buồn tủi bởi cái chuyện chồng con nợ nần.
Thế đấy! Chỉ có những kẻ hời hợt như ta mới đánh giá thấp thế lực của Tham. Chỉ có những đứa nực cười như ta mới dám nhạo báng gốc rễ của Ái. Và chỉ có những người nông cạn như ta mới dám chỉ mặt quay lưng với Sân.
Ta tưởng ta biết hết.Nhưng thật ra đang ngày càng lún sâu vào Vô minh.
Tiền bạc, ta nói ta không cần. Nhưng thực ra vẫn không ngừng toan tính.
Công danh, ta bảo ta chẳng màng. Nhưng thực ra vẫn ngày đêm suy nghĩ.
Hạnh phúc, ta nói ta chẳng mơ . Nhưng sâu thẳm trong tâm mình, ta vẫn hằng khao khát!
Bao giờ ta nhìn được cuộc đời bằng đôi mắt trong trẻo? Bao giờ ta hít thở với cuộc sống bằng chính nỗi đau của ta mà vẫn lạc quan vị tha? Bao giờ ta mới nhận ra cuộc sống tự tính tròn đầy trong tiếng Om. Bao giờ ta không còn cười nhạo vào nỗi đau và xem thường hạnh phúc của chính mình?
Kiếp nhân sinh phù du như bọt biển. Bao giờ ta mới vượt được biển luân hồi?
Tâm ta ơi. Lặng đi...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

uh. khó mà. phải học phải rèn mà.
Trả lờiXóagià àh, chẳng biết nên sao, tâm không lặng thì cứ cho nó nổi sóng, sóng xong thì cũng sẽ lặn, rèn là một cách vượt qua con sóng đó thôi, đừng ép mình, cứ sống thực con người mình nhé. Mong sâu thẳm trong em là hạnh phúc.
Trả lờiXóaUh uh. Thì em cũng đang học cách để hạnh phúc nè, mọi người ơi!
Trả lờiXóa